Skip to main content

Thiết kế poster đồ ăn bằng AI, cái kết mỹ mãn

Ảnh chụp đồ ăn đẹp mắt, đắt hàng thường có phần “dàn dựng”, nhưng để có bức ảnh đẹp chưa bao giờ là chuyện miễn phí.

Một quán cà phê ở San Francisco treo ngoài cửa sổ tấm poster quảng cáo các món trong menu với hình ảnh tạo bằng AI. Chẳng bao lâu sau, bức ảnh xuất hiện trên Reddit. Bài đăng mang tiêu đề “Yum, slop” nhanh chóng nhận về hàng loạt bình luận chế giễu: Ngon, dữ chưa!

Vậy tại sao một công nghệ có thể tạo ra hình ảnh gần như bất cứ thứ gì với độ chân thực kinh ngạc, lại đặc biệt “bó tay” khi tạo hình ảnh món ăn?

Phần lớn các công cụ tạo ảnh AI dành cho người dùng phổ thông hiện nay đều dựa trên mô hình khuếch tán (diffusion model).

Để huấn luyện mô hình như vậy, người ta lấy những tấm hình thật, sau đó từng bước phủ thêm độ nhiễu hạt (noise) ngẫu nhiên, cho đến khi hình gốc biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại một đống noise.

Mô hình được cho xem quá trình này hàng triệu lần, từ đó học cách làm ngược lại: từng bước dự đoán phải loại bỏ phần noise nào để biến một đống “noise” trở lại thành tấm hình hoàn thiện. Ghê chưa, ghê chưa!

Khi bạn yêu cầu AI tạo con tôm, hình dáng tổng thể hình thành trước, các chi tiết râu ria dần dần xuất hiện.

Vấn đề là, chẳng có ai đứng bên cạnh để kiểm tra xem thứ đó có thực sự giống con tôm hay không. Nếu mô hình AI hình dung sai cấu trúc ngay từ bước đầu, những bước sau càng sửa càng sai.

Thế là đến một thời điểm nào đó, thứ AI tạo ra bắt đầu trông giống chiếc phao cứu sinh hơn một loài giáp xác. Và thay vì nhận ra mình đã sai, con AI cứ thế tiếp tục phát triển hình ảnh dựa trên lựa chọn ban đầu. Thế là chúng ta có con tôm hình đồng tiền :))

Nhưng đó chưa phải là tất cả. Còn một vấn đề khác: dữ liệu AI được học.

Các mô hình học khái niệm “trông ngon” từ hàng triệu bức ảnh đồ ăn thương mại. Chúng hấp thụ cả một “ngôn ngữ hình ảnh” mà ngành chụp ảnh F&B đã xây dựng suốt hàng chục năm: màu sắc rực rỡ, ánh sáng bắt mắt, bề mặt bóng bẩy, tất cả khiến món ăn trông ngon hơn thực tế.

Khi AI đẩy những thủ pháp ấy đi quá xa, kết quả bắt đầu trở nên kỳ quặc: món ăn cố gắng hết sức trông thật hấp dẫn nhưng sai hình dạng, trong khi ánh sáng chỉ lệch đi một chút, mọi thứ trở nên đáng ngờ.

Dù vậy, đây không phải giới hạn công nghệ không thể giải quyết. Vấn đề nằm ở chỗ: tinh chỉnh mô hình tốn tiền. Với những công cụ miễn phí, phải có thứ bị cắt giảm để giữ cho chúng… miễn phí.

Cho đến lúc này, hệ thống kiểm soát chất lượng rẻ nhất đối với hình ảnh poster đồ ăn do AI tạo ra vẫn là con người.

Vẫn còn một cách tốt hơn, real hơn: chụp đồ ăn bằng điện thoại, sau đó kêu AI tút lại một xíu là đẹp mắt, đắt hàng.